Đức Phaolô IV sinh ngày 28-6-1476, sinh tại Sant’Angelo
della Scala, tên thật là Jean Pierre Carafa. Với tư cách Giám mục, ngài cùng
với thánh Gaetan de Thiênê sáng lập dòng Thêati, nhằm giúp chăm sóc các bệnh
nhân và những người khuyết tật. Đức Hồng y Jean Pierre Carafa được bầu làm Giáo
hoàng ngày 23-5-1555 đăng quang ngày 26-5-1555. Là người sống khổ hạnh, hăng
hái, kiên cường và rất cứng rắn trong việc điều hành Giáo hội, bằng đời sống hy
sinh nhiệm nhặt, ngài đã canh tân giáo triều Rôma và làm thay đổi đời sống của
các dòng tu, áp dụng phương pháp rất mạnh để đạt đến mục đích của cuộc canh tân
quyết tâm tiêu diệt lạc giáo và các tệ nạn không vị nể bất cứ ai. Để đẩy mạnh
việc canh tân Giáo hội và sự thống nhất chung, ngài đặt bốn vị Sứ thần ở 4 quốc
gia lớn để truyền đạt mệnh lệnh của ngài và giám sát công việc thực hiện của
họ. Đối với lạc giáo, ngài dùng ngay cả hình thức Tòa án để tra tấn, xét xử và
trừng phạt, điều này đã gây nhiều bất bình và kinh hoàng cho nhiều người.
Mặc dù thiên về gia đình trị khi trao quyền Quốc vụ khanh
Tòa thánh cho cháu là Carô Carafa cùng với hai người cháu khác là Pallianô và
Montebellô, nhưng khi Hồng y Caro Carafa làm những việc mại thánh, ngài vẫn cắt
chức 3 người cháu này một cách không khoan nhượng. Ngài đã đạt được nhiều kết
quả trong việc canh tân Giáo hội, nhưng về mặt chính trị, ngài đã thất bại khi
chống lại ảnh hưởng của Tây Ban Nha.
Ngài đã tỏ thái độ tiêu cực khi phân biệt đối xử với cộng
đồng người Do Thái tại Rôma vào thời Trung cổ như tăng thuế, cấm họ không được
làm bất cứ nghề nghiệp gì, ép mua lại bất động sản của họ, cấm không cho các
thầy thuốc Do Thái săn sóc các bệnh nhân công giáo và bắt họ sống theo hình
thức những trại tập trung, kiểm soát rất nghiêm ngặt. Do đó, cái chết của ngài
đã được người Do Thái đón mừng như một cuộc giải phóng. Ngài qua đời ngày 18-8-1559.

